KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Cảm xúc
#1
5h30 sáng, con bé rụt cổ trong chiếc áo ấm, bước thật nhanh trên con đường Tràng Thi, trời tối nên nó hơi sợ 1 chút, con bé hi vọng tràng tiền đã mở để có thể tự thưởng cho mình 1 que kem, nhưng tất nhiên là k thể rồi. Đứng trên đê bắt xe về quê khiến nó cũng có nhiều tâm trạng khác nhau, lên xe nó ngủ 1 mạch.
Thật sự thì mỗi lần về quê nó luôn háo hức, ngồi trên xe nhìn 2 bên đuờng nó luôn tự mỉm cười và nói à quê mình đây rồi, thân quen quá, sắp về tới nhà rồi. Nhưng nó chợt khựng lại, vì cái vùng quê yên bình này lại quá dữ dội với nó, nụ cười chưa nở đã vội tắt lịm, nó miên man để đầu óc trống rỗng.
Gió quất vào mặt nó buốt rát, uh quê nó là vậy mà, nó lại nhớ đến những ngày nó phải đạp xe, ngược gió, quặn cả bụng nhưng vẫn vui.
Nhà nó kia rồi, nằm ở cuối làng, tiêu điều xơ xác, như căn nhà hoang vậy, cái cổng vẫn đầy những vết tích của nó, cái sân nhỏ nhỏ xinh xinh mà có đợt nó đã lấy xe của bố nó mà "lượn" vài vòng cơ bản quanh sân, xém chết, . Mảnh vườn trước nhà cỏ mọc um tùm, cái cây xòai chính tay nó trồng giờ lớn lắm rồi, cây ổi còn lớn tuổi hơn nó thì vẫn vậy, nó vẫn vắt vẻo mỗi trưa mùa hè mà, thế mà chưa té lộn cổ lần nào, thật là phước ba đời. À còn cái ao, nó vẫn hì hụi kéo vó suốt, còn câu cả cá nữa chứ, mấy lần gẫy cả cần vì cá to quá, may mà chưa lần nào xuống ao, giờ ao hoen hoen, cá thì sau trận lụt đi sạch rồi, bói ra cũng chả còn con tôm nào, hix.
Mỗi khi về nhà, nó luôn thấy yên bình và khoan khoái, ở đây cái đất hn này, nó nhớ da diết cái bầu trời sao trước khoảng sân nhà nó, cái mái nhà mà nó hay trèo bằng cửa bếp lên để hóng gió, cái sân giếng có giàn gấc xanh mướt, nó nhớ cái giưởng của nó.. Nhưng nó lại k muốn về nhà, bởi vì nó k muốn thấy 1 số cái, k muốn thấy 1 người, và k muốn nhớ lại những chuyện cũ đã qua. Vì thế nó cảm giác trơ trọi, k biết đi đâu về đâu, nhiều lúc nó cảm giác nó k còn nơi nào để đi nữa, k có nơi nào là nhà cả. Nó lại thấy chông chênh vô cùng...
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#2
Tết này khi nào bà về thì bảo tôi, tôi về cùng với. Hôm trước hỏi N, nó bảo nếu về mà muốn gặp nó thì gặp được ngay thôi. Lại như năm ngoái ấy nhỉ. Một cuộc gặp để bắt đầu và một cuộc gặp khác để kết thúc tất cả. Nhẹ lòng và thanh thản thật sự.
Quê hương là chùm khế ngọt mà. Ai cũng thế thôi, ngay cả với người cố tìm cách chối bỏ nó như tôi, khi trở lại, vẫn là cảm giác thân quen ấy. Năm tháng biết yêu, đúng k?
-----------------------------------------------------------------------

về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại, để lòng theo chút nắng bên ngoài...
về thu xếp lại, ngày trong nếp ngày, vội vàng thêm những lúc yêu người...
Reply
#3
Nó dậy sớm, ngồi trên xe bus nhìn phố phường, nhìn mọi người, nó k có cảm nhận gì cả.
Nhìn quất với đào nó vô cảm đến lạ, ờ tết ư? Hóa ra là sắp tết à, nó quên mất tết là như thế nào rôi.
Nó lại buồn quanh quất, những nỗi buồn k tên và dai dẳng, chỉ có điều giờ nó cảm thấy đó như là 1 phần cuộc sống của nó, ngôi nhà đó luôn là 1 nỗi buồn phiền của nó, luôn là 1 nỗi buồn của nó, luôn làm cho nó có nhiều cảm xúc lẫn lộn khi trở về đấy.
Dưới chân cầu Chương Dương, nó và bạn nó, 2 đứa ngồi ăn và ngắm sống Hồng, uh hum nay là 23 tháng chạp, trên cầu thi thỏang lại có cái gì đó rơi xuống, uh họ thả cá phóng sinh mà, mọi năm nó cũng đi thả cá, uh năm nay nó nhìn mọi người thả cá, nó với bạn nó chợt nghĩ, bọn cá sông chắc sẽ có 1 bữa tiệc thịnh soạn đây. Nhìn hoa cải vàng rực 1 khoảnh, nó thấy dịu nhẹ vô cùng, cái sắc của hoa cải cúc, hay hoa cải, cái màu vàng rực rỡ như ánh mặt trời ấy luôn làm nó có cảm giác cả 1 khoảng xung quanh đó rực sáng lên, hồi xưa ở nhà nó cũng hay hái hoa cải cúc ở vườn để cắm, nó muốn làm sáng lên căn nhà u ám của nó, uh, nó đã rất vui vẻ ở căn nhà đó, giờ nó cảm thấy trống trải vô cùng, tết này có lẽ nó chỉ nhìn người ta đón tết thôi.
Chắc chắn nó sẽ k khóc, nó sẽ vẫn cười, cười thật tươi, đi lăng quăng, nó cô đơn nhưng k lạc lõng, nó k còn cảm giác chới với nữa, nó ..đã lớn hơn rồi.
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#4
tết,cái tết đầu tiên của đời sinh viên
vô cảm đến lạ
cả ngày chỉ ru rú trong nhà chẳng đi đâu
bạn bè rủ đi thì ậm ừ nhưng mà chán
vẫn nhớ cái hương vị tết ngày xưa,ra giữa cánh đồng hít thật sâu lồng ngực
lẫn trong không khí là cái mùi hương thoang thoảng
mặc dù bình thường vẫn có nhưng mà vẫn thấy khác hơn so với mọi ngày
và đâu đó tiếng nhạc mà người ta gọi là "30p dân ca và nhạc cổ truyền của đài tiếng nói VIệt Nam" bình thường thì ghét lắm mà ngày tết nghe mà thấy xao xuyến
h nhớ lại vẫn thấy yêu cái hương vị ngày tết đó
bây giờ là sinh viên,mọi thứ kể cả chính bản thân cũng đã đổi khác đi rất nhiều
đúng là cuộc sống,không biết những cái tết sau này của mình sẽ sao nhỉ?
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#5
Nó đứng đó, hít 1 hơi thật sâu, thật sâu, ồ có chút thoang thỏang hương vị của tết, ồ, nó thik ra ngoài đường bây giờ, ngắm nhìn mọi người, vẻ mặt hớn hở, dường như cuốc sống đang rộn rã hơn, và nó dường như trầm mặc hơn bao giờ hết, nó lặng lẽ lặng lẽ đứng tách ra khỏi dòng người xô bồ đó, tìm cho mình 1 góc thỏai mái ở đâu đó, và tận hưởng nhâm nhi cái cảm giác đứng ngắm mọi người, nó cho mình cái quyền đc nhìn ngắm mọi người, nó thấy vui.
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#6
tết mặc dù không muốn nhưng nó vẫn phải quyết định
1 quyết định có thể nói là khó khăn với nó và có vẻ dường như là tàn nhẫn
cũng vào cái ngày tết này năm ngoái,nó đã nói lời chia tay với người yêu,yêu mà chẳng có mấy tình cảm,cũng gặp nhau được có 2 lần,lần đó nó cũng chỉ cảm thấy 1 chút tội lỗi
nhưng đêm qua,người mà nó đã từng yêu chân thành,yêu rất nhiều,người mà đã từ chối nó rất nhiều lần đã nói rằng thích nó và yêu nó
thế mà nó đã tàn nhẫn ,từ chối tình cảm của người ta
trái tim nó đã suy nghĩ,đã phân vân rất nhiều để rồi lạnh lùng cố gắng đưa ra cái quyết định đó
trái tim nó cũng đau,cũng xót xa,và cảm giác tội lỗi rất nhiều,người đó cũng đã khóc
cuộc sống,sao lắm những điều oan trái đến thế
tết đến nơi rồi
buồn thật
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#7
Trời lạnh run, nó co ro trong chiếc áo khoác to xụ, lôi trong tủ lạnh ra 1 đống kem, và nó ngồi nhâm nhi cái cảm giác tê tê đầu lưỡi, mặc cho thân xác nó đang run bần bật, môi nó tím tái, trời càng lạnh nó càng cảm nhận rõ vị ngon của kem. Mát lạnh và đầy sảng khóai
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#8
mọi người ơi
năm mới đã sang rồi
hãy quên hết mọi chuyện buồn đi,
hướng tới một năm mới,1 tương lai mới thật vui vẻ,hạnh phúc
tràn đầy sức sống nào oh yeah
hơn lúc nào hết tôi yêu tất cả mọi người
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#9
Có nhiều cảm xúc lẫn lộn
Mình rốt cuộc cũng về quê, cái sự yên bình, cái cảm giác thân quen, uh đúng rồi như mọi năm, mình đã cười thật nhiều khi gặp các anh các chị, nói đủ thứ chuyện.
Vui buồn lẫn lộn, hờ, như mọi năm, cũng k có gì thay đổi cả, vẫn thế nhỉ, vẫn lại cái điệp khúc như mọi khi, người này đổ lỗi cho người kia, đắm chìm trong quá khứ, mãi k ngóc đầu dậy rồi, cái gì qua rồi thì cho qua luôn, tương lai chẳng tươi sáng hơn hay sao, sao k phấn đấu vì tương lai mà lại ngồi đó nghĩ về quá khứ với sự tiếc nuối, hờn trách lẫn nhau. Người lớn là thế ư? Vợ chồng là thế ư? Nhạt thếch, vô vị và chán ngắt.
Sao mùa đông năm nay lạnh thế, lạnh đến nỗi nó k muốn làm gì cả, chỉ muốn nằm trong chăn thôi, nhưng cũng có 1 chút ấm áp, dường như 2 anh em nó lại gắn bó như ngày xưa, nó thấy ấm áp khi ngồi sau anh nó.
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#10
Bạn bè
Lại tìm đc cái cảm giác ấy, khi ở bên bạn bè, yên bình đến lạ, uh, lâu k gặp chúng nó, mừng lắm ấy. Nhưng lại thấy mất 1 cái gì đó, k còn đủ 3 đứa nữa, chỉ còn có 2 đứa thôi, buồn, nhưng k biết phải làm sao cả.
Lại đc cười 1 cách sảng khoái, cười như lâu lắm k đc cười, cuộc sống vô vị và chán ngắt dường như lại có chút ý nghĩa, niềm vui lại đc đong đầy.
Nhìn bọn bạn, vẫn thế, thân quen, gần gũi, và mình chỉ là mình khi ở bên bạn bè
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#11
Nó về đó, với hi vọng gặp lại người ấy, đã lâu lắm rồi.
"Muốn thì gặp được thôi", còn nếu không muốn, thì có cố cũng chẳng được, đúng không?
Những hồi chuông đổ dài không người nhấc.
Những cơn gió lạnh táp vào khi ngồi ở bến xe.
Những giọt nước mắt nghẹn đắng trong cổ họng.
Chỉ là muốn một lần được thanh thản thực sự thôi mà.
-----------------------------------------------------------------------

về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại, để lòng theo chút nắng bên ngoài...
về thu xếp lại, ngày trong nếp ngày, vội vàng thêm những lúc yêu người...
Reply
#12
Có đôi khi muốn nhưng k đc? Nhưng có đôi khi k có chủ định mà lại đc
người ta bảo : Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng
:D:D:D:D:D:D:D ^^
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#13
Đừng hỏi em :"chắc xinh lắm nhỉ", anh muốn nhìn thấy em khi đã cắt tóc, uh nhưng để làm gì nhỉ.
Uh, với anh lần nào gặp em cũng xinh mà, đừng hỏi thế nữa nhé, em buồn lắm, và em sẽ nghĩ là anh đang nhớ em.
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#14
Thôi có lẽ mọi chuyện nên dừng ở đây thôi. Em nhớ về anh chắc chỉ như là thói quen thôi, hôm qua em lại buồn, hờ vu vơ. Thằng bạn hỏi là nó có thể thay thế anh k nhỉ, và hỏi chẳng nhẽ em nghĩ nó k thể làm em vui. Hờ có lẽ cũng đúng, giờ mình cần ai đó làm mình vui, mình cần vui vẻ.
Cuộc sống nặng nhọc quá, mệt mỏi quá, ước gì mình có thể khóc như hồi xưa, khóc như 1 đứa trẻ, sao tự dưng mình thèm khóc thế này nhỉ, khóc cho xả hết ra, khóc cho nhẹ hết tất cả, để mình lại cân bằng, mình lại yếu đuối, muốn đc vỗ về an ủi. Uh giờ có thể ôm ai đó và ngủ nhỉ :)) điên thật rồi
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#15
buồn chán...lúc nào cũng thấy như thiếu vắng kái j đó..như đang đợi chờ kái j đó nhưng lại ko bít đó là kái j.. where'd u go?
cần một vòng tay
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 3 Guest(s)